Thursday, November 10, 2011
Biếc xanh
Tôi sẽ nói yêu em dù rất nhỏ
Tôi sẽ cầm tay em mà bước vào Xuân
Tôi sẽ nhìn thật lâu vào đôi mắt đó
Lắng nghe chim rừng hót giọng ái ân
Mùa thu về bằng bước chân nhè nhẹ
Bên khung cửa hồng bé có bâng khuâng
Buồn, bé có gọi thầm khe khẽ
Khi thấy lá vàng rơi rụng trong sân?
Mộng, bé có ra ngoài khung cửa
Lang thang trong khắp cả phố phường
Hồn bé có gởi ai một nửa
Khi trở về lòng thấy vương vương
Đôi mắt thắm có thấy trời xanh biếc
Đáy hồ thu có gợn đám mây buồn
Chân ngập ngừng có ngoái nhìn luyến tiếc
Lúc bắt gặp mình biết mộng mơ xuân?
Này cô bé mùa thu về rất khẽ
Hãy nhón dùm tôi một chút trời thu
Để tôi thấy bằng mắt xanh cô bé
Một thuở xa nào đó đã xa mù
Bé ở nơi này có khi chẳng biết
Tuổi nhỏ tôi mùa thu rất tuyệt vời
Tôi đã lang thang một thời mải miết
Cùng với mùa thu quên cả đất trời
Tôi có mầu nắng buổi trưa dìu dịu
Tan trường có người lẽo đẽo theo sau
Cặp ôm giữa lòng nhưng chân vẫn quíu
Tự nhủ tôi thầm cố bước cho mau
Tôi có những buổi mộng ngoài cửa lớp
Hồn bâng khuâng theo với ngàn mây
Những nét vẩn vơ viết vào trang nháp
Chợt hóa tên ai trong giấc mộng đầy
Tôi đã qua rồi một thời tuổi nhỏ
Giờ ngắm mùa thu qua sóng mắt ai
Này cô bé hồn nhiên như cây cỏ
Thơ thẩn có về dệt mộng đêm nay
Bây giờ mùa thu là đây cô bé
Khẽ đến bên cô rất đỗi dịu dàng
Chỉ nhắc với cô một lời rất nhẹ
Hãy mộng mơ thời mới chớm thu sang
Nhớ trang giấy buồn đêm dài thao thức
Thơ chép gửi ai nắn nót từng hàng
Những dòng chữ nghiêng ôm vừa nét mực
Đọc đến trăm lần hy vọng chứa chan
Trịnh Gia Mỹ
Subscribe to:
Post Comments (Atom)


No comments:
Post a Comment